|
Phạm Hồng Giang - Hành tŕnh lắc lư |
|
|
|
|
|
|
||||
|
Phạm Hồng Giang
Khởi đầu là say sóng, say đến mật xanh mật vàng. Tiếp đến và kết thúc là say rượu trộn với say t́nh, say đến ngả nghiêng… Dư âm về một chuyến đi đặc biệt của tôi là như thế. Cảnh lăng mạn nhất mà tôi từng có trong đời cho tới giờ, là trong sóng, trong gió của biển đêm lồng lộng, dưới ánh trăng và chi chít sao sáng quắc, tôi cùng một anh nữa ngồi ngắc ngư với can rượu và tâm sự, lắc lư trên nóc tàu quên thời gian. Xung quanh chỉ là mênh mông sóng nước, sao trời, và chỉ thế mà thôi.
Từ nhà chúng tôi lắc lư trên ô tô vào Khánh Ḥa. Tới đó có một cuộc giao lưu nho nhỏ. Ngày hôm sau, từ cảng Cam Ranh, cả đ̣an hơn 120 người, nhiều thành phần, nhiều lứa tuổi, tất cả chúng tôi bắt đầu một hành tŕnh trên biển khó quên thẳng tiến ra Trường Sa. 36 tiếng đi, mọi người bận bịu làm quen với trạng thái lắc lư lênh đênh trên biển, làm quen với cơm kẻng đúng giờ, làm quen với nhau và chuẩn bị tinh thần cho nhiệm vụ đặc biệt của ḿnh. Thêm một chút căng thẳng sau 2 tiếng, khi mà mọi chiếc điện thoại di động, từ đời mới nhất tới cũ nhất, đều chỉ c̣n là những cục gạch nhỏ nhắn trong hành lư của mỗi người. Con tàu của chúng tôi mang số hiệu HQ996. Chuyến đi sẽ kéo dài gần 2 tuần. 2 tuần đấy mà ở nhà lên giảng đường th́ chả học được thêm cái ǵ. Nhưng may mắn thay, trời cho tôi học được thêm một rổ điều thú vị. Tôi thuộc thành phần thấp cổ bé họng nhất, nghĩa là thành viên đ̣an sinh viên đi giao lưu với chiến sỹ. Quản lư cái đ̣an bé tí này là là 2 bác trên vụ Đại học. Chúng tôi 6 nữ 4 nam, thuộc các trường từ Bắc chí Nam, chả ai quen ai. Điểm chung của tất cả chúng tôi là sinh viên ngoan và .. biết đàn hát. Pḥng nữ 6 đứa chúng tôi đối diện với pḥng nữ của đ̣an văn công tăng thiết giáp, ở cạnh pḥng nam và gần pḥng của các cô bác tỉnh ủy Khánh Ḥa th́ phải. Đây là tầng dưới cùng của tàu. Tàu 3 tầng, cấp càng to th́ được ở tầng càng cao. Thật là may lắm cho chúng tôi, v́ trên đường về, các bác cấp cao phải gọi chúng tôi lên giúp trói các bác thật chặt vào thành giường cho đỡ rơi, biển mới động cấp 4 thôi đó. Chúng tôi th́ thân thể được tự do trong suốt chuyến đi :D, không làm bạn với dây dưa rễ má ǵ hết. Trên đường đi, cứ không phải giờ ngủ, giờ ăn th́ mọi người thường tụ tập hết ng̣ai boong tàu, nh́n ngắm xung quanh. Lúc đầu ngắm chán lắm, ng̣ai biển nước mênh mông th́ làm ǵ có cái ǵ. 4 phía đâu cũng như đâu. Thỉnh thoảng có người hoa mắt reo lên: „Cá heo ḱa“, thế là khoảng chục anh phóng viên lao vội tới bấm máy lia lịa. Anh nào cũng khoe ḿnh chụp được vào thời điểm rơ lắm, góc đẹp lắm, cá heo đớp mặt trời này nọ kia. Về nhà ko hiểu sao chả có cái ảnh nào có cá heo hay chí ít là cái ǵ giống cái đuôi của nó cả. Chờ măi chẳng thấy cá heo, chán quá, các anh báo chí lân la làm quen rồi chụp ảnh mấy cô xinh xinh trong đ̣an văn công tăng thiết giáp và đ̣an sinh viên của tôi. Đúng là có mấy cô xinh thật, nhưng không giống cá heo, tiếc thế! Trong 36 tiếng
đầu, tôi chỉ kịp khám phá ra rằng, trên tàu, ng̣ai nước dự trữ dùng để tắm cho
cả đ̣an, c̣n rất nhiều thứ nước nữa mà tôi say mê. Phải, can nhỏ can to của các
thủy thủ, chai lớn chai bé trong mỗi pḥng, nh́n đâu cũng có rượu :D. Vậy là
thích rồi, chuyến đi thế là không chán rồi. Rất nhanh, tôi chào hỏi một ṿng và
cố gắng làm quen với tất cả những ai có thể có nhiều rượu. Đơn giản thôi, cứ
thủy thủ là tôi chào, nhà báo là tôi chào, ai trông phong độ là tôi chào. Các
bác cấp cao th́ tôi cũng phải chào, nhưng chỉ phải chào thôi
Mở màn cho khỏang thời gian vui vẻ nhất là ở bữa ăn tập thể thứ 3, vào buổi tối (mỗi ngày 4 bữa ăn, thủy thủ trữ đầy đủ thức ăn trong 2 tuần cho 120 người trong các buồng đá lạnh, giỏi thật). Tôi đă nh́n thấy cái ǵ quen thuộc bên bàn ăn của đ̣an báo rồi. Có anh trong đ̣an tôi vờ nhắc nhở, „Uống ít thôi mấy anh ơi, mai phải phục vụ chiến sỹ đấy“. Thằng khôn thế chứ, thế là đương nhiên đ̣an báo chí và sinh viên cụm lại một chỗ, vừa ăn vừa uống để ḱm hăm và giữ sức khỏe cho nhau. „Đảo ḱa!“, một anh hét to.. Giữa trưa nắng chang chang tất cả nhào ra boong tàu nh́n ra phía trước. Một dải đất nhỏ xíu xanh xanh lấp lóa trong nắng. Những điều thú vị thực sự bắt đầu *** Lúc rời cảng Cam Ranh, các anh bộ đội ở đó quân phục chỉnh tề tiếp đón chúng tôi, trông rất oai phong. C̣n ở ṭan bộ 25 đảo và đá mà chúng tôi đi qua, ṭan bộ quân phục mà chúng tôi thấy đều ngả màu đất cát. Không ngả màu sao được khi ở đó cát nhiều hơn đất, cái nắng th́ nhuộm cháy da của mọi người lính như người châu Phi, bản thân chúng tôi chỉ sau 1 ngày trên đảo tất cả cũng không c̣n nguyên màu da của ḿnh nữa. Kinh khủng hơn tất cả, là thiếu nước ngọt. Mỗi người mỗi ngày được cấp 12 lít nước ngọt cho tổng thể mọi nhu cầu. “Mong mưa như mong các chị ấy” – 1 anh lính trẻ (gọi là anh chứ c̣n kém tuổi tôi) bạo nhất đùa tếu táo. Mong chúng tôi như thế nào? 1 năm chỉ có 4-5 chuyến tàu tiếp tế ra những đảo xa như vậy, chưa kể năm nào thời tiết xấu quá, biển động nhiều quá chỉ có 3 chuyến. Mọi liên lạc với đất liền là 1 chiếc ti vi chung của mỗi đảo, rada với bộ tổng tư lệnh và các cánh thư qua những chuyến tàu ấy, 1 năm vài lần. Lâu lắm rồi, vài năm rồi, 1 trong các chuyến tàu ấy mới mang theo phụ nữ, chúng tôi là thành phần ấy. Đây là lần đầu tiên có sinh viên ra giao lưu với chiến sỹ, sinh viên nữ. Văn công th́ trước đây có 1 vài lần, tuy nhiên sau 1 sự cố, cũng gần như không có nữ ra nữa. Chính v́ thế, đ̣an chúng tôi chỉ ở khu vực đảo có khoảng chưa đầy 10 ngày, nhưng chương tŕnh là phải đi đủ 25 đảo thuộc quần đảo Nam Trường Sa. Quần đảo Bắc Trường Sa có một tàu khác do bác Nguyễn Khoa Điềm làm trưởng đ̣an. Trưởng đ̣an của chúng tôi là bác Nguyễn Phúc Thanh. Với lượng nước ít ỏi được phân phát, các chiến sỹ phải dè xẻn từng giọt nước một. Ở đảo nào, dù bé đến đâu cũng có những bể chứa/thùng chứa nước mưa. Biết sẽ có đ̣an ra thăm, lại có chị em phụ nữ, suốt mấy tháng nay các chiến sỹ ṭan dung nước mưa, để dành nước ngọt được cấp cho khách dùng. Ở đảo Trường Sa Lớn, đảo lớn nhất và là đảo chính của quần đảo Nam Trường Sa, em bé bạo dạn lúc năy kể với tôi rằng, “Mọi người ra th́ tụi em mới mặc quần áo tử tế thế này. B́nh thường á, nói xấu hổ, bọn em chỉ đánh độc quần đùi v́ chả đủ nước để giặt quần áo, mà lăn lê ḅ ṭai ng̣ai thao trường suốt ngày mặc vào vướng víu lắm”. Em bé đó thời điểm ấy vừa 18 tuổi, xin đi Trường Sa để gia đ́nh và các em nhỏ ở nhà có thêm chút điều kiện ưu tiên. Nghĩa vụ 18 tháng không phép, sĩ quan th́ nhiều hơn, 36 tháng. “Nhà em khổ lắm chị ạ, ra đây lại sướng”, em bé cười hiền lành nhe hàm răng trắng ởn nổi bật trên nền da và dưới cái nắng chói chang. Em đó quê ở Hà Tây. Tới 9 giờ tối, ṭan bộ điện trên đảo tắt hết. Điện cũng là xa xỉ, chúng tôi ra th́ thấy buổi tối c̣n có đèn, các bạn lính bảo có những đợt triền miên bao nhiêu ngày cũng chẳng có điện. Tự dưng chúng tôi thấy ḿnh vô duyên kỳ lạ. Buổi tối văn nghệ không biết mang lại niềm vui cho người lính được bao nhiêu, nhưng riêng điện cho sân khấu, điện cho cánh báo chí quay phim chụp ảnh cũng đă tốn rất nhiều. Riêng ở Trường Sa Lớn chúng tôi có 1 buổi diễn trên sân khấu, ở các đảo c̣n lại chúng tôi không có sân khấu, không trang điểm, không mặc quần áo đẹp. Chúng tôi ngồi giữa các anh lính và hát, đơn giản thế thôi nhưng có lẽ như thế lại làm cho bọn tôi thấy tự tin hơn. Không có đi diễn ở đâu mà chúng tôi lại không thích trang điểm như ở Trường Sa, bởi ở đó khan hiếm nước rửa mặt. Chúng tôi không muốn v́ cái mặt ḿnh, mà bao nhiêu chiến sỹ lại phải sống khó khăn hơn nữa trong suốt những ngày tiếp theo. H́nh ảnh buổi biểu diễn ở Trường Sa Lớn th́ như thế này:
http://www.vnn.vn/dataimages/original/images426235_truongsa4.jpg Sau mỗi buổi
diễn, các anh lính tranh nhau xin chữ kư, gặp riêng các ca sỹ, sinh viên, xin
địa chỉ và xin phép được viết thư sau khi chúng tôi trở về. Ở Trường Sa Lớn, dải
đất nhỏ mà chúng tôi nh́n từ trên tàu, có vài chục người lính, đó là nơi đông
nhất, và cũng là nơi đ̣an lưu lại lâu nhất. Ở đó chúng tôi tṛ chuyện, chia sẻ
địa chỉ được nhiều nhất, những nơi khác, có nơi cập vào 2 tiếng, chào hỏi hát ḥ
xong là lại kéo nhau lên tàu đi luôn. Không phải chỉ v́ thời gian, mà là ở các
nơi khác chả có chỗ nào cho chúng tôi trú chân. Những đảo nhỏ, đảo nhỡ, nhà giàn
tôi sẽ mô tả phía dưới. Chúng tôi ngủ qua 1 đêm ở Trường Sa Lớn. Con gái bị lùa
hết vào 1 pḥng rồi khóa trong khóa ng̣ai (tế nhị mà
Tới Trường Sa Lớn, mấy cô trong tỉnh ủy Khánh Ḥa đă khóc nức nở v́ thương cuộc sống của lính. Thế nhưng chúng tôi nhanh chóng biết rằng, ai được ra Trường Sa lớn đă là có may mắn lắm. Đó là thiên đường so với các đảo nhỏ khác. Ở đó, cả đảo c̣n có một luống rau như thế này, thỉnh thoảng bỏ lên bàn ăn nh́n cho mát mắt:
http://www.vnn.vn/dataimages/original/images111244_Truongsa4.jpg Bữa ăn không thể gọi là có rau, bởi mỗi người 1 tuần giỏi lắm được 1 vài cọng. Thức ăn quanh năm là đồ hộp. Việc ra biển bắt cá bị nghiêm cấm. Quân lệnh nghiêm đến mức khắc nghiệt. Đă có những trường hợp vi phạm, rồi sau không thể trở về nữa.. Hải phận quốc gia là nơi phức tạp, tàu của TQ đi lại thường xuyên, thỉnh thoảng bắn vu vơ 1 phát, cũng đă có người mang vạ. Nhưng ḿnh bé, ḿnh yếu... Những chuyện này, báo chí không đăng, cũng không ai kể. Bản thân người lính, có lẽ nếu không quá xúc động khi lâu rồi mới được nói chuyện với con gái, cũng sẽ không bao giờ kể. Kể cũng là vi phạm quân lệnh.. *** Nơi đẹp nhất trong các đảo tôi đi qua có lẽ là Trường Sa Đông, đảo lớn thứ hai sau Trường Sa Lớn. Chúng tôi chỉ ở đó chưa đầy 1 buổi chiều, cho các đ̣an làm nhiệm vụ của ḿnh xong th́ lại trèo lên tàu. Ấn tượng Trường Sa Đông là bờ sau đảo như thế này:
http://www.baokhanhhoa.com.vn/dataimages/original/images43783_Le-Ba-Duong-3.jpg Đặc điểm chung
của lính Trường Sa, là hiền lành, ít nói, thậm chí nhát, nhát kinh khủng. Khi
rời đất liền, đa phần họ đều vừa 18 tuổi, học không nhiều, nên thấy chúng tôi
sinh viên họ sợ lắm, cả một nhóm ngồi xúm xít vào nhau. Chúng tôi phải chia nhau
ngồi cạnh, lúc đầu họ chạy dạt hết ra sân
Cứ sau mỗi một
ngày công tác trở về tàu, mỗi con người trong đ̣an lại cảm thấy trong ḿnh có ǵ
đó thay đổi. Càng những ngày về sau, những điều mắt thấy tai nghe lại càng làm
chúng tôi suy nghĩ và đổi khác nhiều hơn. Trên đường đi, cả đ̣an đều có vẻ ǵ đó
xa cách, có vẻ ǵ đó trịnh thượng, có vẻ ǵ đó khó gần của những người có ít
nhiều thành tích nơi đất liền. Chỉ sau hơn 1 ngày ra đảo, chúng tôi đă trở về
với những bản chất đẹp đẽ nhất của ḿnh, của t́nh yêu thương, trắc ẩn và hướng
thiện. Cũng có thể v́ thế, chỉ sau vài ngày, đă có tới... hơn 5 đôi h́nh thành
và cả tàu ủng hộ nhiệt liệt
Trước khi tới các đảo nhỡ và đảo nhỏ, cả tàu chúng tôi đă kịp thân nhau, thành một gia đ́nh lớn. Ng̣ai những giờ ở đảo làm nhiệm vụ, cứ về tàu là từng nhóm một lại ngồi bên chiếu rượu, tâm sự về những ǵ vừa diễn ra, thấy được, tâm t́nh về cuộc sống của ḿnh. Chén rượu, sóng, gió, con cá tươi vừa câu. Cuộc sống trên tàu là một thế giới khác hẳn. Ngắm biển không c̣n chán nữa. Ngắm biển mỗi sáng sớm, cả tàu ḥ nhau dậy nếu bất chợt ai đó thấy hoàng hôn đẹp, trước cả khi cái loa rè rè cục cục „Ṭan tàu chú ư chú ư ṭan tàu! Đă 6h sáng! Mời thủ trưởng và các đồng chí dậy ăn sáng! Ṭan tàu chú ư chú ư ṭan tàu...!“ Cái loa và câu gọi dậy sáng sớm có lẽ ai trong chúng tôi cũng nhớ măi. Nhưng nhớ hơn, là những lần xuống xuồng nhỏ bơi chèo vào các đảo nhỏ.... *** Đảo nhỏ Bây giờ th́ chúng tôi đă ngồi ở đây rồi. Nh́n sang bên cạnh, Khánh Linh, Diệu Linh; chị Phương Thảo và mọi người đều có vẻ mặt như nhau, chả biết tả là ǵ. Ở đây có tất cả 9 người đen ś. Chúng tôi ngồi ở một nơi, gọi là đảo nhỏ, nhỏ tầm bằng 2/3 cái đảo nhỡ như thế này:
http://www.vnn.vn/dataimages/original/images111242_Truongsa1.jpg Gọi là đảo, đúng ra có 1 băi sỏi nhỏ bằng cái sân nhà bố tôi, rồi là 1 cái nhà không kiên cố hơn 1 tầng là đại bản doanh, và cũng là toàn bộ đảo, nền nhà rộng khoảng 50m2. Tất cả là hơn 10 chiến sỹ. 18 tháng họ có hơn 10 con người bên nhau. Họ có những cái giường tầng như trong kư túc xá sinh viên, họ có 3 cái đàn ghi ta, 1 cái đứt hết dây c̣n 2 cái th́ dây lên sai. Mấy anh nhạc sỹ bên đoàn văn công và đ̣an tôi giúp họ sửa lại dây đàn và tặng họ 1 cái đàn của chúng tôi. Lên thăm đảo nhỏ, mang tên chỉ gồm những con số này, không có nhiều người. Mấy bác quan trọng nhất, và phụ nữ - là chúng tôi đây được ưu tiên xuống xuồng bơi hơn 300m vào đây. Con tàu to và đ̣an người giờ đang ở ng̣ai kia, với rượu, với sóng. Chúng tôi th́ ngồi đây với 9 người bạn đen ś. Họ không nhát, họ cũng không bạo dạn. Nh́n xung quanh đảo và họ, tôi liên tưởng tới truyện Robinson Cruso ở đảo hoang. Chắc tại lênh đênh hơn 1 tuần làm tôi nhạy cảm quá, chứ ở đây họ có tận hơn 10 người cơ mà. Họ không có khoanh đất trồng rau nào cả, nhưng họ có giá, làm từ đậu xanh. Từ năm ngóai, bộ tư lệnh đă nghiên cứu về điều kiện ăn uống và họ đă có thứ gạo mới, họ đă được ăn hạt gạo không bị mốc như những năm trước. Kể ra cái gạo này cũng giỏi, thời tiết khắc nghiệt với cái nắng, hơi muối biển như thế này mà vẫn trắng tinh. Họ tự nhiên lắm, cái anh được gọi là nhạc sỹ đ̣i chơi đàn cho chúng tôi hát. Chúng tôi hát, anh ngồi gơ phừng phừng, chả ra nhịp điệu giai điệu, chả có ḥa thanh ǵ cả, nhưng chúng tôi vẫn hát, và tự động chuyển sang hát ṭan bài hành khúc. Chúng tôi cố gắng nhớ lại để hát những bài về quê hương của tất cả các anh ở đây. Anh Trung bên cạnh tôi là sỹ quan, 25 tuổi, cưới vợ được 2 tháng th́ lên đường ra đây. Anh đă ở đây 20 tháng, c̣n 16 tháng nữa mới được về đất liền. Anh bảo anh nhớ vợ lắm rồi cười h́ h́, cái cười cứ nhạt dần, rồi nh́n sang các anh bên cạnh, nụ cười lại tươi trở lại. Các anh có 1 cái radio, có anh biết Khánh Linh và bài Cô Tấm ngày nay. Linh hát đi hát lại bài đó bao nhiêu lần, họ nghe măi cũng không chán. Chị Thảo hát dân ca xứ Nghệ hay quá, mấy anh người miền Trung lặng lẽ đứng lên đi ra chỗ khác. Tôi biết họ muốn giấu những giọt nước mắt. Có 1 anh người Quảng B́nh hát hay ghê lắm, tất nhiên anh hát bài Quảng B́nh quê ta ơi rồi. Mấy anh nhà báo tranh thủ hỏi họ về tàu chiến và đảo của Tàu, họ tả rằng tàu chiến của Tàu có cái to hơn cả cái đảo này, vẫn thỉnh thoảng đi qua phía xa xa kia. C̣n đảo của Tàu, nó giống cái tàu chiến, viền quanh mép đảo là những bức tường kiên cố dựng đứng cao lớn, ko nh́n vào bên trong được. Nếu so đảo của ḿnh với đảo của Tàu th́ như cái nhà cấp 4 lợp dừa lợp rạ với cái nhà tầng bê tông cao lớn chắc chắn. Chính v́ thế, thỉnh thoảng nó ḅm ḿnh 1 cái ḿnh cũng coi như trẻ con nghịch ném gạch vào tàu hỏa mà thôi, tiệt chả làm ǵ được. Cái đảo này của họ gần đảo của Tàu hơn các đảo khác của ḿnh. Chỉ ngồi ở đó khoảng 2 tiếng th́ chúng phải từ biệt lên xuồng về lại tàu lớn để kịp lịch tŕnh. Anh Trung ngập ngừng măi, nh́n tôi măi, rồi mới dám xin phép cầm tay tôi. Nhưng hành động đó nếu không cẩn thận lại thành bị kỷ luật, vậy nên phải chờ khi các cán bộ cao, các bác phụ trách đ̣an tôi khuất tầm mắt anh mới dám khẽ cầm tay tôi rồi nắm thật chặt. Anh khóc. Tôi biết anh nhớ chị ấy. Con anh ra đời rồi, anh chỉ biết nó là con trai, cũng tên là Trung, và 1 cái ảnh, chứ chưa được nh́n thấy nó trực tiếp bao giờ. Tôi cũng khóc. Nh́n xung quanh, biển vẫn mênh mông xanh sẫm, dập dềnh nhưng tiệt chẳng có sóng ǵ cả. Giữa đại dương th́ chỉ có thể thấy sóng lừng như những khối nước lớn chuyển động, chứ những con sóng như nh́n thấy trong đất liền cũng không có. Đảo và đất liền là 2 thế giới khác hẳn nhau. Điều đó càng rơ ở những đảo lớn, đảo nhỏ như thế này. Những nơi này, quanh năm hầu như chả bao giờ có tàu từ đất liền ra. Tàu lớn chỉ cập ở đảo lớn như Trường Sa Lớn, Trường Sa Đông, rồi tàu nhỏ từ những đảo ấy tự đi phân phát thư và quà tới các đảo nhỏ xung quanh. Vậy là 20 tháng trời, những chiến sỹ như anh Trung mới lại được nh́n thấy người từ đất liền. Trên xuồng về lại tàu lớn, chả có mắt ai không ướt, từ bác Nguyễn Phúc Thanh trở đi. Cô phó bí thư tỉnh ủy Khánh Ḥa khóc đến nỗi, ngồi hơn nửa tiếng không đứng dậy trèo thang lên tàu được. Chúng tôi cũng lặng lẽ khóc với những bông hồng ốc các anh tặng. Ở đây, tôi thấy con người t́nh cảm của ḿnh sống mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Ở nhà, những công việc, những chuyện xảy ra giữa người với người đă từ lâu rất ít khi làm tôi xúc động, không nói ǵ đến khóc nhè. *** Nhà giàn Ở các đảo nổi, dù to dù bé th́ cũng có nhà, có đất. Ng̣ai ra ở Trường Sa c̣n có các đảo ch́m. Đảo ch́m nghĩa là nó... ch́m dưới mặt nước. Nhưng đất dù nổi hay ch́m đều là tài sản quốc gia, và phải bảo vệ hết. Trên các đảo ch́m cũng có người ở. Họ là lính Nhà Giàn, nó như thế này:
http://www.htv.com.vn/data/news/2005/4/54383/truongsa-80.jpg Ở nhà giàn sợ lắm, v́ có đảo ch́m mỗi năm lại ch́m xuống 1 ít. Cách đây ít lâu, có một cái nhà giàn bị đổ, và hầu hết các chiến sỹ trên đó đều hy sinh. Kiên cố vững chăi làm sao được với cái nền móng ch́m dưới mặt biển bé xíu như thế. Nhưng bảo vệ th́ vẫn phải bảo vệ thôi. Leo lên được 1 cái nhà giàn sợ ghê lắm. Từ ngày lên tàu, hầu hết mọi người lúc nào cũng ở trong t́nh trạng lắc lư, lúc nào cũng thấy như dưới chân ḿnh là cái phao dập dềnh. Chính v́ thế, việc leo những bậc thang sắt vừa cao vừa hẹp, vừa cách xa nhau lên khoảng 10m-20m là một điều đáng sợ và nguy hiểm. Thực tế, 1 bạn nữ trong đ̣an đă suưt ngă, may mà cứ kèm 1 người là 1 anh lính, nên không có chuyện ǵ xảy ra. Nhà giàn th́ ... lúc nào cũng mát :D. Làm ǵ có tường. Không khí trên nhà giàn dễ chịu hơn trên tất cả các đảo. V́ ở trên cao nên hơi muối biển không quá nhiều, không khí lại mát mẻ, dễ thở. Chính bởi vậy, có một nét lăng mạn ở đây mà không ai ngờ tới. Trên tầng 4, tầng cao nhất (coi như cái sân thượng), viền quanh các lan can là những ... giàn mồng tơi. Khi chúng tôi lên trên, tất cả đều ồ lên kinh ngạc bởi một màu xanh mướt mà ngợp mắt. Những chiếc lá mồng tơi, những quả nhỏ xíu tím sẫm, đẹp ơi là đẹp giữa biển trời xanh lam mênh mang. Ai cũng tranh thủ chụp vài kiểu ảnh. Tiếc là ảnh tôi lại để ở nhà hết rồi, nếu không các bạn cũng sẽ được thấy tận mắt nét lăng mạn ấy. V́ quá ấn tượng, nhạc sỹ Hạnh Nhân đă sáng tác ngay trong đêm hôm sau bài hát „Mồng tơi biển“, sau này 1 chị bên đ̣an văn công tăng thiết giáp đă đoạt giải nhất Hội diễn ṭan quân với bài hát ấy. „Nơi biển khơi, giữa biển và trời, có dậu mồng tơi, xanh dậu mồng tơi... Xa xôi.. mấy cũng nên gần. Giữa khơi xa, chợt có bát canh quê nhà, mát ḷng người chiến sỹ, canh giữ đảo xa....“ *** 25 đảo, mỗi đảo là những con người khác nhau, cảnh vật khác nhau. Nhưng những ǵ mà cảnh và người đảo xa tặng cho chúng tôi th́ như nhau: làm sống lại phần thiện, phần t́nh cảm, phần đẹp đẽ nhất trong con người của ḿnh. Quả thực, thời sự đôi khi cũng đưa tin, các cầu truyền h́nh cũng thi thoảng gửi một chút h́nh ảnh của họ đến cho chúng tôi. Nhưng không tận mắt thấy, không trực tiếp gặp, không ai có thể tưởng tượng ra ở một góc đất nước vẫn đang có những con người phải sống như thế. Vẫn có những hy sinh, vẫn có những đợi chờ, vẫn có những gian khổ mà ta vẫn nghe trong các câu chuyện về chiến tranh, tất nhiên không ác liệt hay nguy hiểm đến như thế. Từ nhà giàn cuối cùng, tàu HQ-996 khởi hành về Quân cảng Sài G̣n. 40 tiếng cuối cùng ấy và những đêm trước đó chắc chắn sẽ không thể nào quên đối với mỗi người chúng tôi, trong đó có tôi và anh. Trong đ̣an, ngay từ đầu chuyến đi đă h́nh thành mấy cặp đôi, thường là giữa nữ sinh viên/văn công với nam văn công/nhà báo. Tôi và anh không phải 1 đôi như thế, v́ anh đă có vợ. Mọi người không chế chúng tôi, tuy nhiên biết tôi và anh thân nhau. Trong ngày, hay khi tối đến, chúng tôi thường cùng mọi người khác ghi chép, tṛ chuyện, hát ḥ, câu cá, ăn uống, ḥa ḿnh vào tập thể. Chỉ khi đa số người đă đi ngủ, sao đă lấp gần kín trời, không c̣n phân biệt được đâu là biển đâu là chân trời nữa, chúng tôi mới chỉ có 2 người bên nhau. Địa điểm gặp gỡ quen thuộc thường là nóc tàu, dưới chân cột buồm hoặc 1 lan can khuất nào đó ở thành tàu. Chúng tôi chỉ nói chuyện, và uống rượu. Cuộc đời một người làm báo viết, mảng thời sự điều tra như anh có rất nhiều điều thú vị, có cả những mảng tối và sáng. Anh kể với tôi cả những cái đẹp và xấu trong đó. Trên tàu này, mặc nhiên mọi người coi nhau là những người tốt, cái con người thường nhật ở đất liền được nh́n như 1 h́nh ảnh khác, không phải h́nh ảnh đang tồn tại ở đây. Sóng, gió, bóng đêm, men, và những câu chuyện thú vị giữa 2 con người tâm đầu ư hợp, 1 nam, 1 nữ. Say từ đầu chuyến đi rồi, đến lúc đó th́ chúng tôi uống không biết say nữa. Lượng rượu trên tàu quả là khổng lồ, tôi ko tưởng tượng nổi sao lại nhiều thế. Uống măi, uống măi, vẫn tiếp tục thấy những can đầy bên cạnh. Cá sống, rượu nặng, tấm ḷng chân t́nh, ai mà quên được chứ. Anh kể cho tôi về vợ anh, một người phụ nữ sắc sảo, đẹp và yêu anh. Tôi cũng kể cho anh về t́nh yêu của tôi. Giữa chúng tôi là một t́nh cảm ǵ đó, rất hợp với khung cảnh bao la và trong trẻo xung quanh. Cái đêm cuối cùng trên tàu ấy không bao giờ tôi quên. Đời người lăng mạn lắm chỉ có ít lần thôi. Lăng mạn, đẹp đẽ, và trong sáng.. Trưa hôm sau, mọi người nhốn nháo chuẩn bị hành lư, túm tụm lại cười đùa nốt, tận hưởng nốt những thời khắc không thể có trong cuộc sống b́nh thường. Tôi muốn ngồi với anh thêm chút nữa, nhưng anh bận ǵ đó. Giữa trưa nắng chang chang, tôi một ḿnh leo lên nóc tàu, ngồi dưới cột buồm. Hôm nay biển động nhẹ hơn hôm qua, tôi vịn chắc vào cột buồm, và ngồi ngược ánh mặt trời. Mặt trời sáng nắng, nóng lắm. Mọi thứ cứ dập dềnh, dập dềnh. Tôi cũng giống mọi người, tận hưởng nốt những giờ phút đặc biệt này. Chuyến đi từ đầu hiện dần lại trong tôi như 1 bức tranh. Tự dưng tôi nảy hứng sáng tác, và bài hát Tâm t́nh lính đảo ra đời. Đây là bài hát đặc biệt nhất, và duy nhất trong các bài hát của tôi về người lính, người lính đảo. *** Trở về hiện thực Lẽ ra tôi không muốn viết nốt đoạn này, nhưng rồi tôi vẫn viết. Không c̣n những ǵ đẹp đẽ giống cuộc sống 2 tuần kia nữa. Cái phần tốt đẹp trong mỗi người sau 2 tuần đó lại đi đâu mất. Sau khi chúng tôi về lại nhà, thỉnh thoảng vẫn gặp nhau, ăn uống, karaoke, thưa dần thưa dần. Những bài báo, bài viết ra ầm ầm, nhưng chỉ 1 thời gian, rồi những ǵ người ta thấy, người ta từng trải qua lại lặn xuống trước bao sự kiện mới trong cuộc sống. Thư đảo ra nhiều lắm, tôi chỉ hồi âm được 2 lần. Khánh Linh, Diệu Linh, Phương Thảo và mọi người giờ th́ nổi tiếng rồi. Hầu hết những người trên chuyến tàu ấy về đất liền đều thành đạt hơn, nổi tiếng hơn, giữ những chức vụ cao hơn hoặc giàu hơn. Những cánh thư từ đảo ra, ai cũng chỉ hồi âm được vài lần như tôi. Rồi th́, tất cả như 1, không ai c̣n giữ mối liên hệ với những người lính ấy nữa. Đôi lần có vài người lính về quê, hoặc lên Hà Nội, họ t́m gặp chúng tôi, nhưng hầu như chả ai có đủ thời gian để gặp họ, chẳng nói ǵ đến tiếp đăi họ bằng cả chân t́nh như họ từng tiếp đăi chúng tôi. Ai cũng đổ lỗi cho cuộc sống, đổ lỗi cho bận, rồi th́ tặc lưỡi mà rằng mỗi người 1 cuộc sống, 1 số phận, chả ai có nhiệm vụ làm vị thánh tốt bụng phải kết bạn với tất cả mọi người. Những suy nghĩ ấy, những người đất liền, những người may mắn và thành đạt hẳn đều đồng ư cả. Th́ có sai đâu. Chỉ hơi „nhưng...“ thôi. Ngay cả chúng tôi, tôi, các bạn trong đ̣an sinh viên, anh, các nhà báo.., chúng tôi cũng ít gặp nhau và dần dần chẳng c̣n liên hệ nữa. Con người trong cuộc sống thường nhật của chúng tôi chả có tí ǵ liên quan đến nhau nữa. Chuyến đi ấy, những kỷ niệm ấy giờ cứ y như 1giấc mơ bồng bềnh nào đó, dường như nó không có thật, dấu ấn của nó để lại trong cuộc sống chả c̣n ǵ ng̣ai vài bài báo hay mấy bài hát, cả đối với những người lính, cả đối với chúng tôi. Khi tôi kể với ông ḿnh về những điều đôi lúc rỗi răi tôi dằn vặt, th́ ông trầm ngâm. Hẳn ông cũng đang nghĩ tới cuộc sống, con người thời chiến và thời nay. Giữa những khung cảnh khác nhau là những thế giới khác nhau, chúng có quy luật riêng. Tôi chẳng biết nữa, tôi không biết nếu được chọn th́ tôi sẽ muốn sống trong thế giới như thế nào. Nhưng giờ th́ tôi đang sống trong thế giới thật này, và chỉ có rất ít phút rỗi răi để thỉnh thoảng nghĩ tới cái thế giới khác, cái tôi từng có lúc được sống. Câu chuyện về chuyến đi ấy đă kết thúc. Đó là một kỷ niệm không quên trong đời tôi, nhưng cũng chỉ là thế thôi.
|
![]()
Trường nghiên cứu giáo dục và phát triển năng lực, Đại học Dortmund www.education-and-capabilities.de
Dự án phát triển test tâm lư, Đại học Ruhr Bochum |
|||
Xây dựng bởi Phạm Hồng Giang
Lần cập nhật gần nhất: 24-11-2008